| Một câu chuyện tình yêu cảm động. Hãy tin rằng bên bạn luôn có một trái tim ấm nóng tràn ngập yêu thương.
From the very beginning, the girl’s family objected strongly on her dating this guy. Saying that it has got to do with family background and the girl will have to suffer for the rest of her life if she were to be with him. Due to family’s pressure, the couple quarrel very often. Though the girl loves the guy deeply, but she always asked him: “How deep is your love for me?” As the guy is not good with his words, this often causes the girl to be very upset. With that and the family’s pressure, the girl often vents her anger on him. As for him, he only endures it in silence. After a couple of years, the guy finally graduated and decided to further his studies in overseas. Before leaving, he proposed to the girls: “I’m not very good with words. But all I know is that I love you. If you allow me, I will take care of you for the rest of my life. As for your family, I will try my best to talk them round. Will you marry me?” The girl agreed, and with the guy’s determination, the family finally gave in and agreed to let them get married. So before he left, they got engaged. The girl went out to the working society. Whereas the guy was overseas, continuing his studies. They sent their love through emails and call phones. Though it’s hard, but both never though of giving up. One day, while the girl was on her way to work, she has knocked down by a car that lost control.When she woke up, she saw her parents beside her bed. She realized that she was badly injured. Seeing her mum crying, she wanted to comfort her. But she realized that all that could come out of her mouth was just a sign. She has lost her voice.....The doctor says that the impact on her brain has caused her lose her voice. Listening to her parents’ comfort, but with nothing coming out from her, she broke down.During the stay in hospital, besides silent Upon reaching home, everything seems to be the same. Except for the ringing tone of the phone. Which pierced into her heart every time it rang. She does not wish to let the guy know. And not wanting to be burden to him, she wrote a letter to him saying that she does not to wish any longer. With that, she sent the ring back to him. In return, the guy sent millions and millions of reply, and countless of phone calls,....all the girl could do, besides crying, is still crying....The parents decided to move away, hoping that she could eventually forget everything and be happy. With a new environment, the girl learnt sign language and started a new life. Telling herself everyday that she must forget the guy. One day, her friend came and told her that he has back. She asked her friend. Not to let him know what happened to her. Since then, there wasn’t anymore news of him. A year has passed and her friend came with an envelope, containing an invitation card for the guy’s s wedding. The girl was shattered. When she opened the letter, she saw her name in it instead. When she was about to ask her friend what’s going on, she saw the guy standing in front of her. He used sign language telling her “I’ve spent a year’s time to learn sign language. Just to let you know that I have not forgotten our promise. Let me have the chance to be your voice. I love you”. With that, he slipped the ring back into her finger. The girl finally smiled. Dịch Ngay từ đầu, gia đình cô gái đã cật lực phản đối việc cô hẹn hò với chàng trai đó. Họ nói rằng vì nền tảng gia đình của chàng trai và cô gái sẽ phải chịu đựng cả đời nếu đi theo anh. Do áp lực của gia đình, đôi bạn thường hay cãi nhau. Mặc dù cô rất yêu anh nhưng cô luôn hỏi anh: “Tình yêu anh dành cho em có sâu đậm không?” Vì chàng trai vụng về trong lời nói, nên cô gái thường thấy rất bất an. Cộng thêm với áp lực gia đình, cô gái thường trút những cơn giận hờn lên đầu chàng trai. Về phần chàng trai, anh chỉ chịu đựng trong im lặng. Vài năm sau, chàng trai tốt nghiệp và quyết định theo học ở nước ngoài. Trước khi lên đường chàng trai ngỏ lời với cô gái: “Anh ăn nói không được hay. Nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Nếu em theo anh, anh sẽ chăm sóc em đến hết đời. Về phần gia đình em, anh sẽ cố hết sức để thuyết phục họ. Em có đồng ý lấy anh không?” Cô gái đồng ý và với quyết tâm của chàng trai, gia đình cô gái cuối cùng cũng đã chấp thuận cho đôi bạn lấy nhau. Vì thế trước khi chàng trai lên dường, họ làm lễ đính hôn. Cô gái đi làm trong khi chàng trai theo học ở nước ngoài. Họ thể hiện tình yêu qua email và điện thoại. Tuy không phải là dễ dàng, nhưng cả hai chưa bao giờ nghĩ đến việc chấm dứt. Rồi một ngày, cô gái đang trên dường đi làm, cô bị một chiếc xe mất lái đâm vào. Lúc tỉnh lại, cô thấy bố mẹ đang đứng bên giường mình. Cô nhận ra rằng mình bị thương rất nặng. Thấy mẹ đang khóc, cô rất muốn an ủi mẹ. Nhưng cô chợt nhận ra rằng âm thanh thoát ra miệng mìnhchỉ là tiếng thở dài. Cô đã bị mất tiếng.... Bác sĩ nói rằng một phần não dã bị tổn thương dẫn đến việc cô không nói được nữa. Mặc cho bố mẹ an ủi động viên, cô đã không còn sức lực, cô đã gục ngã. Trong suốt thời gian ở bệnh viện, chỉ có tiếng khóc trong im lặng,...và chỉ tiếng khóc trong im lặng bên cạnh cô gái. Rồi về đến nhà, mọi thứ vẫn thế, im lặng. Chỉ có tiếng chuông điện thoại reo. Tim cô đau nhói mỗi khi chuông reo. Cô không muốn chàng trai biết chuyện, và không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng mình không muốn đợi anh nữa. Rồi cô gửi trả lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi thư lại cả triệu lần, và không biết bao nhiêu cuộc điện thoại,... tất cả những gì cô gái có thể làm, ngoài khóc, là khóc...... Bố mẹ cô gái quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ quên hết và vui trở lại. Với môi trường mới, cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Cô tự nhủ với lòng mình hãy quên chàng trai đi. Một ngày nọ, bạn cô tới chơi và nói rằng chàng trai đã trở về. Cô gái bảo bạn mình đừng nói cho anh biết những gì đã xảy ra với mình. Từ đó, cô không nghe tin tức gì về chàng trai nữa. Một năm trôi qua và bạn cô tới thăm cô với chiếc phong bì trên tay, bên trong là tấm thiệp cưới của chàng trai. Cô gái như quỵ ngã. Khi cô mở chiếc phong bì, cô thấy tên mình trên đó. Vừa định hỏi người bạn xem chuyện gì xảy ra, cô chợt thấy chàng trai đứng trước mặt mình. Anh dùng ngôn ngữ cử chỉ nói với cô rằng “Anh đã mất một năm qua để học ngôn ngữ cử chỉ. Chỉ để em biết rằng anh vẫn không quên lời hẹn ước của chúng mình. Hãy cho anh cơ hội được là giọng nói của ẹm. Anh yêu em.” Rồi chàng trai đeo lại nhẫn cưới vào tay cô. Cô gái, cuối cùng đã mỉm cười. (st) |
Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010
Câu chuyện tình yêu
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét